Khác Biệt Lớn Nhất Giữa Người Làm Chủ và Người Làm Thuê : Vô Trung Sinh Hữu

Cách đây khoảng hơn 2 năm, tôi từng chia sẻ ý kiến với một anh bạn về chuyện làm chủ và làm thuê. Khi đó tôi cho rằng tự mình làm chủ hay làm thuê ăn lương cho một công ty nào đó, thực ra là không có khác biệt gì. Ở vị tri quản lý thì dù bạn làm chủ doanh nghiệp hay được thuê để điều hành thì công việc qua tay bạn xử lý nó cũng không vì thế mà khác nhau. Chúng đều là việc của một công ty. Ai đó có thể cho rằng mình làm chủ thì mình hơn được cái quyền tự quyết, tự mình ra quyết định và không phải báo cáo lại cho ai nữa cả; nhưng mà theo tôi, thứ nhất nhiều công ty cũng vẫn cho bạn quyền tự quyết rộng, thứ hai dù bạn có không phải báo cáo ai khác nhưng bạn vẫn luôn có khách hàng, và khi đó có thể bạn sẽ còn chịu nhiều áp lực trực tiếp hơn. Về số tiền kiếm được thì lại cũng không dễ so sánh. Tự làm riêng với chi phí cao, bạn thậm chí chưa chắc bỏ túi được tiền lời. Làm thuê cho các công ty lớn, thu nhập của bạn còn có thể là mơ ước của nhiều chủ doanh nghiệp.

Tuy nhiên gần đây tôi nghiệm thêm được một điều, rằng thực ra người làm chủ doanh nghiệp, một người kinh doanh chân chính, họ có sự khác biệt rất lớn với những người làm thuê. Khác biệt lớn đó không phải là ở số tiền kiếm được, không phải là ở quy mô điều hành lớn nhỏ, không phải là ở danh tiếng…Khác biệt lớn đó nó ở cái gọi là “Vô Trung Sinh Hữu” – Ở Ngay Giữa cái Không mà Sinh ra Cái Có.

“Vô trung sinh hữu” này không như câu chuyện thời Xuân Thu, có người tên Ngũ Tử Tư khi bị truy nã, ông ta “từ không sinh có” bịa câu chuyện về viên ngọc quý để lừa một vị tướng coi thành tha cho mình đi. Sự “không thành có” bịa đặt, trí trá, kiểu nói phô trương…không bàn ở đây.

Ngay chính giữa cái Không mà tạo ra cái Có. Cái Có này nó hiện hữu, là thực sự. Đó mới chính là thành quả đáng nói đến. Hầu hết doanh nhân, theo tôi thấy, họ bắt đầu từ cái “không có gì”.

Hãy so sánh với những người được thuê để điều hành trong các công ty. Không kể lớn nhỏ, thì cái công ty kia nó cũng đã tồn tại ở đó rồi, nó là đang Có. Và vị kia được thuê để điều hành tài nguyên, nhân lực, vật lực của cái đang Có đó, nhằm hướng đến mục tiêu cũng đã Có xác định.

Ngưởi chủ doanh nghiệp khác người làm thuê điểm lớn nhất tôi thấy chính là ở đây. Công việc quản lý một công ty thì có thể nói đều không khác nhau nhiều. Nhưng khi bạn gây dựng doanh nghiệp cho riêng mình thì nó đang là ở cái Không, bạn phải từng bước, nhặt từng viên gạch, xếp chúng lại, xếp đi xếp lại, bạn mới biến cái Không thành cái Có. Và cái Có đó bạn mới tiếp tục điều hướng nó đến mục tiêu của bạn.

Một ví dụ nhỏ. Khi so sánh một trưởng phòng dự án của một công ty cỡ vừa, điều hành quản lý 20 nhân viên, thu nhâp vị này 20 triệu/tháng, với một giám đốc doanh nghiệp nhỏ, có 20 nhân viên, thu nhập cũng 20 triệu/tháng. Thoạt xem thì thấy có vẻ không khác nhiều, thu nhập và mức độ quản lý tương đồng. Họ đều đem đến thu nhập cho 20 người bên dưới nữa. Nhưng sự khác biệt ở chỗ, không có vị trưởng phòng kia thì 20 nhân viên dưới cũng vẫn có thể có trưởng phòng khác và vẫn đảm bảo thu nhập, nhưng nếu vị giám đốc kia không có, 20 nhân viên của công ty nhỏ của vị này cũng không có tồn tại . Đó là vị giám đốc đã từ giữa cái không mà sinh ra cái có, ví như cái có của 20 nhân viên của ông vậy.

Không phải ai cũng nhìn ra được cái “vô trung sinh hữu” này, nhưng theo tôi, dù có nhận thức hay không, chính điều “vô trung sinh hữu” đó là động lực để những doanh nhân dũng cảm và kiên định đi trên con đường mình chọn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vui lòng nhập kết quả phép tính dưới (chống spam) *